Thứ Ba, ngày 26 tháng 1 năm 2016

Thư 27.01.2016



                LỜI CẢM TẠ



  Ban liên lạc Cựu học sinh Hoàng Diệu chân thành cám ơn và  hoan nghênh các đồng môn có lòng góp kinh phí để buổi Hội thảo thêm phần phong phú. Đến 15g hôm nay ngày 11/11/2016  Ban liên lạc đã nhận được sự hỗ trợ của quý vị như sau:

STT
Họ và tên
Số tiền
01
Hồ Thại HD59 - Australia
1.000.000VNĐ
02
Hoàng Vân HD63 – Hoa kỳ
2.000.000VNĐ
03
Lâm Văn Chung HD68 – Hoa kỳ
  500.0000VNĐ
04
Hồ Quốc Lực HD68
1.000.000VNĐ
05
Ban đại diện Khóa 65-72
  500.000VNĐ
06
Ban đại diện Khóa 66-73
  500.000VNĐ
07
Ban đại diện Khóa 68-75
  500.000VNĐ
08
Lý hoàng Minh HD68
  500.000VNĐ
09
Võ Ngọc Tú HD68
  500.000VNĐ
10
Lê Thị Thanh HD68
  500.000VNĐ
11
Kim Ngọc Thái HD68
  500.000VNĐ
12
Nguyễn Ngọc Dung HD65
  500.000VNĐ
13
Trần Ngọc Ánh HD68 – Hoa kỳ
1.000.000VNĐ
14
Liên Hưng Thoại HD68 – Hoa kỳ
1.000.000VNĐ
15
Huỳnh Hùng Quân HD67
1.000.000VNĐ
16
Huỳnh Thị Chil HD67
1.000.000VNĐ
17
Phan Thị Bạch Tuyết HD67 – Hoa kỳ
1.000.000VNĐ
18
Trầm Ngọc Hà HD69
  500.000VNĐ
19
Tô Hạt Danh HD59
2.000.000VNĐ
20
Phan Trường Ân HD65 – Hoa Kỳ
1.000.000VNĐ
21
Ban đại diện Khóa 69-76
  500.000VNĐ
22
Dương Ngọc Kim HD69
  500.000VNĐ
23
Nguyễn Thị Hoàng Oanh HD69
  500.000VNĐ
24
Triệu Bích Thủy HD70
  500.000VNĐ
25
Quách Văn Tỷ  HD70
  500.000VNĐ
26
Phan Thị Hạnh HD64 
1.000.000VNĐ
27
Trương Anh Tòng HD70
  500.000VNĐ
28
Nguyễn Thị Thu Cúc HD67
  500.000VNĐ
29
Nguyễn Thị Kiều Ngân HD91-94
  500.000VNĐ
30
Tiêu Thị Thúy HD63 – Hoa kỳ
1.000.000VNĐ
31
Trịnh Viết Bình HD68
  500.000VNĐ
32
Lâm Văn Khoa HD71- Australia
1.000.000VNĐ
33
Lưu Quốc Bửu HD68 – Hoa kỳ
  500.000VNĐ
34
Trần Lái  HD68 
  500.000VNĐ
35
Lưu Kim Lang HD64
  500.000VNĐ
36
Lâm Thành Sơn HD68
  500.000VNĐ

    Để biết thêm chi tiết, mọi sự đóng góp và góp ý xin quý vị thông tin về địa chỉ mail: hoangminhly201@gmail.com . Điện thoại 0913920324 .



BLL CHS Hoàng Diệu Sóc Trăng

Trưởng ban

Lý Hoàng Minh

______________________________________________________________________


THƯ CÁM ƠN


                    Kính gởi quý Cô Thầy, quý đồng môn CHS Hoàng Diệu và thân hữu trong và ngoài nước. 
      
         Kỷ yếu của CHS khóa 1968-1975 với chủ đề “ Ngọt ngào thoáng một vòng nhân thế” vừa hoàn tất và đã chính thức ra mắt ngày 24/01/2016 được sự đón nhận nồng nhiệt của quý Cô Thầy và quí anh chị em đồng môn. Thay mặt Ban đại diện khóa 1968-1975 chúng tôi xin chân thành cám ơn:
      - Cám ơn anh Lưu Quốc Bình Cựu Học Sinh Hoàng Diệu khóa 1(1957 – 1964 ) Nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Sóc Trăng đã bỏ nhiều thời gian và công sức để biên tập nội dung, lên ý tưởng thiết kế nội dung và dàn trang cho quyn kỷ yếu.
      - Cám ơn anh Quách Ngọc Phương Chủ tịch Hội Văn học Nghệ Sóc Trăng và các cộng sự đã hỗ trợ về kỷ thuật đồ họa trình bày kỷ yếu   hoàn tất các thủ tục pháp lý để xin giấy phép xuất bản.
      - Cám ơn Công ty Cổ phần thực phẩm Sao Ta đã hỗ trợ một phần kinh phí để thực hiện in ấn kỷ yếu.
      - Cám ơn toàn thể các bạn Cựu Học sinh đồng môn trong và ngoài nước đã nhiệt tình đóng góp bài vở và ủng hộ kinh phí để chúng ta có được một quyển kỷ yếu đẹp nhiều nội dung ý nghĩa.
     
                                                           Chân thành cám ơn
                                                               TM BAN ĐẠI DIỆN
                                                                   Trưởng ban
                                                               LÝ HOÀNG MINH

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 6 năm 2015

Bentre Tour 20.06.2015



TẾT ĐOAN NGỌ VÀ BẾN TRE TOUR

  Hàng năm lúc tết Đoan Ngọ, nhằm mùng 5 tháng 5 âm lịch, tại cồn Mỹ Phước đều có tổ chức ngày lễ hội trái cây. Chúng tôi đã từng tới, trãi nghiệm và nhận thấy lễ hôi diễn ra nhiều năm không có những khác biệt lớn. Năm nay, chúng tôi sẽ tìm hiểu lễ hội trái cây nhân tết Đoan Ngọ tại trung tâm cây giống nổi tiếng của đồng bằng. Đó là huyện Chợ Lách, tỉnh Bên Tre.
            Tour du lịch Bến Tre của chúng tôi, nhóm cựu học sinh Hoàng Diệu 68-75, hình thành trên cơ sở điều gì chưa biết thì tra google! Lịch trình hoàn tất, tìm bạn tham dự. Thời điểm này nghỉ hè, một số bạn đã và đang có dự tính chuyện riêng. Cho nên cuối cùng chỉ có 12 bạn cùng thời gật đầu chung cuộc chơi. Bốn rưỡi sáng là có đủ mặt trên xe. Tới phà Đại Ngãi mới mấy phút có chuyến phà đầu tiên trong ngày cặp bến. Qua cù lao Dung cũng may mắn tương tự. Xe tới lúc phà vừa cặp bến.
 Thuận lợi ban đầu nên xe tới thành phố Trà Vinh mới sáu rưỡi sáng. Ghé quán bánh canh Bến Có tại ngay Bến Có thưởng thức đặc sản nổi tiếng nơi này. Bánh canh cọng bánh tầm, không rau, thịt khá nhiều, giá mềm. Cà phê quán cũng khá ngon. Mọi người hài lòng chắc bụng. Trước quán có sạp bán bánh  tết Trà Cuôn, cũng là đặc sản của xứ này.
 Đặc sản đầu tiên cất trong bụng, đặc sản thứ hai cất trong xe vậy! Lát sau xe lên cầu  Cổ Chiên bắc qua nhánh sông Cửu Long cùng tên. Cầu này khánh thành chưa tròn tháng và lần đầu chúng tôi tới đây. Xuống chân cầu là qua địa phận Bến Tre. Chúng tôi về phía Chợ Lách. 
Xe đi qua nhà thờ rất đẹp sát một doi sông. Nơi này là quê hương của danh nhân Thượng thư Bộ Lại triều Nguyễn Trương Vĩnh Ký. Ông là giáo sư ngôn ngữ Á Đông, thông hiểu 27 thứ tiếng. Có thể nói là người Việt biết nhiều ngôn ngữ nhất. Phần mộ ông trên khu Chợ Quán, Sài Gòn. Cho nên qua đây, chúng tôi chỉ nhắc nhở về ông mà chưa có dịp viếng mộ phần. Xe vào khu lễ hội trái cây Chợ Lách nhân tết Đoan Ngọ. Đang đầu mùa trái cây, còn chính vụ phải hai tháng tới. Trái cây bày bán nhiều là sầu riêng đủ hiệu danh tiếng, măng cục, dâu, ổi, chôm chôm… Năm nay, trái cây thu hoạch khá tốt, dội chợ, giá rớt là phổ biến. Nhất là mít, ổi, thanh long giá rất rẽ. Khu triển lãm quá đơn điệu. Đặc sắc nhất là bức tranh long phụng bằng nhiều loại trái cây địa phương ghép thành. Tiếc là tranh đẹp nhưng bố trí chỗ chật nên việc ghi hình khó khăn, không được như ý. Bù lại, bên ngoài có khu trưng bày sinh vật cảnh. 

Bày trí đơn sơ nhưng có sự đặc sắc riêng. Tôi ghi lại hình một cây cảnh trồng trong bình nhỏ đang bị một nhân vật giống Lỗ Trí Thâm giơ cao, sắp bị đánh vở, rất sinh động. Cây cảnh này bày trí trên ghế nhựa, sát lối đi, không có gì che chắn, dễ bị va chạm, rớt là bể…thiệt. Liền đó có khu bày bán cây giống và một số vật, chủ yếu là gà chọi và chồn! Nhìn chung, lễ hội này không phong phú như chúng tôi mong đợi! Rời Chợ Lách, xe qua cầu Hàm Luông, cầu dài cũng bắc qua một nhánh sông Cửu Long cùng tên. Xe hướng phía đông, ra biển, tới huyện Ba Tri. Nơi có nhiều mộ phần danh nhân nhiều người biết đến. Trước tiên ghé khu lăng nhà yêu nước Nguyễn Đình Chiểu. 
Khuôn viên khá lớn, được mở rộng ngay trên phần đất xưa cụ Đồ ngồi bốc thuốc, dạy học. Quày và kệ thuốc xưa cụ hàng ngày giúp dân còn khá tốt, dẫu đã 130 năm trôi qua. Phần mộ cụ và cụ bà cùng con gái, nữ sĩ nổi tiếng Sương Nguyệt Anh kề nhau, đơn sơ, nhưng chắc anh linh cụ ở trên cao ấm lòng vì các thế hệ sau biết và giữ gìn chu đáo. Cách đó khoảng chục cây số là mộ phần Thượng thư Phan Thanh Giản, người từng nhiều lần làm chánh sứ, thay mặt triều đình Huế thương thảo với thực dân Pháp chuộc ba tỉnh miền Đông không thành. Người đã tuyệt thực và uống thuốc tự tử khi chấp nhận mất luôn ba tỉnh miền Tây nhằm tránh đổ máu vô ích. Người hai lần bị trãm quyết (1868-1986 và 1963-2008). 
Đến nay tuy đã được phục hồi công lao, tôm vinh…Nhưng việc tôn tạo di tích nơi này chưa thỏa đáng. Cũng nói thêm, danh nhân cùng thời Nguyễn Đình Chiểu cũng đã tỏ thái độ thương tiếc, trân trọng ông qua những câu thơ trong bài thơ điếu:
Minh tinh chín chữ lòng son tạc,
Trời đất từ rày mặc gió thu.
        Cách khu mộ phần cụ Phan trên ba trăm mét là khu mộ Lương sư Võ Trường Toản. Cụ Phan quê nơi này, nhưng cụ Võ sinh sống vùng miền Đông. Cụ Võ mất khi cụ Phan chưa chào đời. Cụ Võ chuyên nghề dạy học, có khá nhiều học trò thành đạt.  
Ông Ngô Tùng Châu là môn sinh cao đệ nhất. Thứ đến là các ông Trịnh Hoài Đức, Phạm Ngọc Uẩn, Lê Quang Định, Lê Bá Phẩm, Ngô Nhơn Tịnh. Hài cốt cụ Võ được chôn tại làng Hòa Hưng, là nơi ông từng ngồi dạy học. Sau khi quân Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ, cụ Phan  hiệp cùng nhiều sĩ phu khác đã cải táng di cốt của Võ Trường Toản (cùng vợ và con) về Ba Tri, Bến Tre, với ý nghĩa là không để mộ thầy nằm trong vùng cai quản của quân xâm lược. Cải táng xong, là lúc mất ba tỉnh miền Tây, cụ Phan tự vận. Tất cả diễn ra trong năm 1867. Khu phần mộ cụ Võ được nhiều nhà trường mang tên ông đến tiếp sức tôn tạo, nên có vẻ khang trang hơn khu phần mộ cụ Phan. 
Nhưng với những dòng nhà biên khảo Sơn Nam ghi lại về cụ Phan Tuy làm quan to nhưng ông tự xem mình như người dân thường ở nông thôn, đối xử như người bình dân, không bao giờ phô trương quyền lực, anh linh người ở trên cao chắc sẽ không chút gì trách cứ thế hệ hậu bối. Xe quay về trung tâm tỉnh, mỗi chúng tôi đầy những ưu tư lẫn lộn. Lần đầu, chúng tôi tới đây. Lần đầu đứng trước phần mộ tiền nhân dâng nén hương thành kính tưởng nhớ người xưa. Hoàn cảnh không ai như ai, nhưng điều cốt lõi toát lên đậm nét ở những tiền nhân vừa viếng, đó là lòng yêu nước thương đồng bào vô bờ bến. Chúng tôi, ai cũng thấy mình quá nhỏ nhoi khi tới thăm người.


          Chương trình chúng tôi vạch ra kết hợp lộ trình đi và về. Chúng tôi lên cầu Rạch Miễu, cầu bắc qua sông Mỹ Tho, còn gọi là sông Cửa Tiểu, nhánh phía bắc, trên nhất sông Cửu Long. Lên cầu một đoạn, xe rẽ bên phải xuống cù lao Thới Sơn. Ranh hai tỉnh Bến Tre và Tiềng Giang ngay khu vực này có bốn cù lao, tên là Long, Lân Quy, Phụng. Cù lao Thới Sơn là Long. Nơi đây nổi tiếng miền Tây không chỉ là vườn trái cây phong phú mà còn là điểm có tour du lịch miệt vườn hình thành mấy chục năm qua, hàng ngày thu hút hàng ngàn khách trong và ngoài nước. 
     Chúng tôi mua tour trọn gói, diễn ra trong vòng hai tiếng đồng hồ. Trước tiên xe điện đưa chúng tôi len lõi trong vườn để ra mặt bắc của cồn trên đoạn đường khoảng cây số. Sau đó thăm nơi bán mật ong, thăm lò kẹo dừa, rồi ngồi nghe đờn ca tài tử. Xong đi bộ khoảng năm trăm mét băng qua khu vườn để tới mé con rạch nhỏ rộng khoảng bốn mét. Chúng tôi xuống xuồng. Những tay bơi điêu luyện nam nữ đưa xuồng đi khá nhanh trong con rạch uốn khúc, hai bên là dừa nước, tàu lá dài đan kín bên trên. Trên rạch nườm nượp các xuồng ngược chiều. Có xuồng đầy khách du lịch, có xuồng trống. Có khách nước ngoài hiếu kỳ xin cho bơi mũi thử. 
Cử chỉ vụn về nhưng thấy vui vui…Xuồng đầy khách là khách chỉ mua tour ngồi xuồng từ rách ra sông lớn dài hai km, rồi quay vô. Xuồng trống khách là xuồng đưa khách mua tour trọn gói như chúng tôi. Một tàu lớn đợi chúng tôi ngoài sông lớn. Chúng tôi chuyển từ xuồng lên tàu. Mười phút nhấp nhô theo sóng cũng khá lớn, tàu ghé cồn Phụng, một điểm du lịch nổi tiếng bởi trước đây là nơi tịnh tu của ông đạo dừa Nguyễn Thành Nam, từng tốt nghiệp kỹ sư tại Pháp. Bước lên đuôi cồn là sát cơ ngơi ông đạo dừa. Cơ sở ông xây dựng còn khá tốt, chưa xuống cấp đáng kể. 
Sân Cửu Long, tháp Hòa Bình vẫn còn đủ. Đạo của ông không cần tụng kinh, gõ mõ mà chỉ cần ngồi tham thiền và ăn chay, tưởng niệm... và ông khuyến khích người đời sống tôn trọng lễ nghĩa và yêu thương nhau, cư xử hòa mục với nhau. Về thực phẩm, ông khuyên nên ăn dừa và uống nước dừa, nên mới có tên Đạo Dừa. Về cuối đời, ông có những truyền bá trái với thuần phong mỹ tục, khiến những người không thiện cảm có cớ bêu rêu. Dẫu sao, có ông đạo dùa, bây giờ có một điểm tham quan du lịch khá lý thú, lắm khách.


          Tàu đưa chúng tôi trở lại bờ bắc cồn Tân Long. Chúng tôi lên lại xe điện về nơi xuất phát. Chúng tôi qua cầu Rạch Miễu khi trời về chiều, chạy dọc theo dòng bắc sông Cửu Long ngược về phía Cai Lậy. 
Hơn chục cây số sau là đoạn sông Rạch Gầm – Soài Mút, nơi diễn ra trận đánh lẫy lừng của quân Tây Sơn 230 năm trước, phá tan hai vạn liên quân Xiêm, Chân Lạp, Nguyễn. Xe ghé vào khu tưởng niệm khi đã qua giờ đóng cửa. Cũng may, cửa nhỏ còn mở. Chúng tôi có dịp đứng trước đài tưởng niệm khá uy nghi, ghi hình kỷ niệm. Tiếc là nhà trưng bày đã đóng cửa. Nhưng lịch sử chúng tôi đã từng học, chiến công anh dũng của tiền nhân chúng tôi còn nằm lòng. Khi Nguyễn Ánh thế yếu, đã nhờ người qua Xiêm cầu viện. Quân Xiêm đang thời thịnh, kết hợp quân Chân Lạp và một số nhỏ quân Nguyễn đã hùng hổ theo nhiều hướng tiến vào đoạn sông trên. 
Quân Tây Sơn với lực lượng không thua kém, lừa quân Xiêm tới đoạn sông trên, chỉ trong một đêm đánh tan rã toàn bộ liên quân. Cũng may các tướng Xiêm đã chạy bộ thoát thân theo hướng Chân Lạp. Chiến công hiển hách chống ngoại xâm này ngàn đời lưu dấu.
          Chúng tôi kết thúc tour tại Rạch Gầm khi trời đã chạng vạng. Xe qua thêm hai cây cầu Mỹ Thuận và Cần Thơ để về lại Sóc Trăng. Đi một ngày đàng học một thêm một sàn hiểu biết. Chúng tôi biết rõ hơn bốn danh nhân, trong đó có cụ Trương, cụ Phan là người sinh sống ở Bến Tre. Cụ Đồ là người gốc Huế, tị địa và lập nghiệp ở Ba Tri. Cụ Võ hoàn toàn xa lạ xứ này, nhưng nhờ cụ Phan cải táng tại quê cụ Phan, cũng tại Ba Tri. Nên giờ Bến Tre có nhiều điểm để khách tới tham quan, có sự thuận lợi để học sinh học sử sinh động, dễ nhớ. Chúng tôi đã đi qua đủ năm cầy cầu lớn bắc qua bốn nhánh sông lớn của dòng Cửu Long. Chúng tôi cũng qua cầu nhỏ bắc qua nhánh còn lại, Ba Lai. Cũng nói rõ hệ thống sông Cửu Long phần trong đất liền chỉ có năm dòng nhưng có chín cửa chảy ra biển, nay đã không còn cửa Bac Sac và Ba Lai. Chỉ một ngày, chúng tôi có quá nhiều trãi nghiệm, rất đáng cho thời gian đã bỏ ra. Những tiếng cười rôm rã trên xe  đi át phần nào sự mệt mõi do tuổi cao hay mau tới. Xuống xe, lỉnh kỉnh quà đặc sản như bánh tét, kẹo dừa và trái cây. Chúng tôi đã có ngày tết Đoan Ngọ khá vui vẻ, bổ ích.
Thư ký Lực

Thứ Bảy, ngày 29 tháng 11 năm 2014

Riêng một góc vườn



      

                          RIÊNG MỘT GÓC VƯỜN

                                                                                            Quốc Lực và Hồng Võ


     Vậy là qua hai tuần hưởng khá đậm hương khói quê nhà, Chung Lâm  đi rồi. Chung đi, để lại niềm vui lẫn nỗi luyến tiếc cho chục bạn cũ cùng thời trung học.
        Hưởng hương khói quê nhà, nghe sao là lạ nên phải diễn giải cho rõ nghĩa, dễ hiểu một chút. Hưởng khói, là khói thuốc lá của mấy bạn cũ. Biết rõ ràng thuốc lá là con đường phẳng phiu đầy quyến rũ dẫn tới bệnh viện…lao và sau đó là thành phố buồn, nhưng không biết sao tỉ lệ dân ta hút thuốc thuộc loại cao của châu Á. Ngồi gần bạn nào, Chung Lâm cũng bị khói thuốc từ bạn hòa quyện vào tóc áo và mũi, không cách nào né nổi. Từ quán cà phê, quán bia rượu tới quán karaoke… chỗ nào cũng thuốc. Tin mới nhất, chính phủ Singapore hạn chế thêm một nấc, tuy ngoài trời, nhưng chỗ nào có mái che cũng cấm hút thuốc. Thí dụ như trạm xe bus chẳng hạn. Đúng là dân ta vô cùng liều mạng. Cũng đúng, bom còn dám cưa, nói chi khói thuốc, bởi hậu quả của thuốc lá cả mấy chục năm sau mới rõ nét. Còn hưởng hương là bầu trời quê hương đầy sinh khí ở những vùng quê. Là mùi cua tôm luộc, hấp nước dừa chín đỏ au trong buổi picnic đầy lao xao, vui vẻ với nhiều bạn cũ mà mới gặp ở nơi mới. Là ly cà phê, tô bún nước lèo, cái bánh bò…chứa đầy hương vị quê nhà. Chung Lâm đi để lại niềm vui cho những bạn đã quá ngán những buổi rượu bia dai dẳng và hôm sau là…thẳng cẳng. Chung Lâm đi rồi, sinh hoạt trở lại bình yên, không vui sao được. Chung Lâm đi rồi để lại sự luyến tiếc, vì không còn ai cứ mỗi sáng alo alo rủ nhau ra quán ngồi đồng vài tiếng đồng hồ, rề rà hết chuyện xưa tích cũ quay sang chuyện trên trời dưới thế, vui buồn có đủ… Chung Lâm đi rồi, sinh hoạt trở lại như cũ, thiếu những cái bất ngờ, quen quen khuôn mặt của hắn và lạ lạ ở cái dáng người hôm nay khác ngày xưa của hắn thử hỏi sao không luyến tiếc!
          Buổi chia tay Chung Lâm tại quán cơm, nhưng trong phòng karaoke, để mọi người có dịp khoe năng khiếu mấy chục năm qua chưa kịp phát tiết. Giá mà phát tiết sớm, mấy chục năm trước trường Hoàng Diệu có thêm chục giọng ca đầy sự mới lạ, giọng vừa rè vừa bè; ca sĩ Dung (Huệ), Thanh (Lê), (Quan) Hưng, (Lâm) Chung hết đơn ca rồi lại song ca cùng cất cao giọng hát vừa diễn đạt thiệt tình và cũng hết sức thực lòng nên đôi lúc tưởng chừng ta với bạn đang trở lại thời trẻ trung đang tập yêu và…thất tình y như thiệt! Nhớ lại hôm Chung Lâm từ nước ngoài về…An Giang, nhóm bạn cũ lên xe tới tận nơi đón hai vợ chồng Chung Lâm về lại quê nhà Sóc Trăng. Trên xe, pho tự điển cũ kỹ nhưng bên trong còn khá rõ ràng tả lại chuyện cũ xưa hơn 40 năm trước vậy mà có người thích nghe. Bức tranh chân thật, chau chuốt tới chi tiết từng câu chuyện, sự việc được bày ra. Trí óc Lâm Chung tốt thiệt, nhớ dai nhách như bạn Chuôn nè là bạn với bạn Chín nhà ở hẽm abc; bạn Tú nhà ở hẽm xyz v.v…khiến các bạn nghe mà phục lăn. Bởi vậy, tôi đã sắp xếp để các bạn cùng có dịp gặp gỡ chung vui cùng lúc bằng một buổi picnic tận trại tôm Vĩnh Châu. Trại đã từng đón nhiều bạn từ các nơi trong ngoài nước. Hình ảnh đơn sơ của trại đã được quảng cáo toàn thế giới. Nhưng lần này có chút mới lạ hơn vì sự có mặt Họa sĩ Hồ Văn Hưng xung phong làm trưởng ban trang trí. Theo ý tưởng ban đầu là băng-rôn dòng chữ RIÊNG MỘT GÓC VƯỜN…CHUỐI. Sau đó thống nhất bỏ CHUỐI cho có vẻ thơ mộng (tới lúc chụp hình bên nào cũng thấy chuối thì cần chi đề chữ). Sáng sớm, tôi lục chục tờ lịch cũ, chôm cây viết lông của con gái bỏ vô bị. Trong vườn chuối của trại tôm, bàn ghế đã kê sẵn chỉ chờ họa sĩ ra tay. Trưởng ban sau khi làm hơi thuốc thơm (lại hút) lấy trớn bắt đầu hoa tay vẽ chữ còn 2 nhân viên Thu Phạm, Hùng Kiệt lo băng keo dán chữ liền với nhau lên cọng dây, rồi giăng ngang hai cây chuối ở đầu bàn tiệc picnic tạo nên góc nhìn bắt mắt và khó quên. Nhóm Lực, Võ, Chung, Tú, Thanh với phó nhòm Sơn cận sau hơn một giờ chài đủ thứ tôm cá từ các kinh ao trong trại cho bữa ăn, kéo nhau vô bếp giao chiến lợi phẩm, rồi ra vườn bày tiệc. Vườn chuối cuối mùa mưa, đa phần cây đều có buồng trái lớn, nhỏ. Một buồng chuối chín cây được treo lên để mọi người không kể tuổi khỉ hay tuổi mùi tha hồ thưởng thức chuối organic. Xưa có tích ăn khế trả vàng, nay tôi chỉ yêu cầu nhỏ xíu là ăn chuối trả nước… tại gốc cây! 
          Thức ăn được dọn lên. Hôm nay có cua gạch, tôm luộc, hầm dĩ, canh chua cá đối bông so đũa, cá chẽm fillet chiên, đọt nhãn lồng, lá mồng tơi luộc, đậu rồng ăn sống với hầm dĩ. Tất cả là sản phẩm có từ trong trại kể cả me, cá mặn…, chỉ có cái trứng trong hầm dĩ là mua bên ngoài. Chụp hình lưu niệm dưới tác phẩm của họa sĩ Hưng Hồ xong là vào tiệc. Rượu chát được rót ra, rồi vô vô ồn ào để không khí thêm sôi động. Mỗi bạn ôm một con cua khá lớn, loay hoay với gạch và càng; các bạn Chuôn Tạ, Thanh Lê, Hoàng Mai không thích rượu nên đua nhau phá mồi để một mình bạn Tú Võ tay đũa tay ly cụng với họa sĩ Hưng Hồ bất phân thắng bại. Vợ chồng bạn Chung Lâm lâu lắm mới có dịp ăn hải sản tươi sống nhiều như vậy nên cứ tự nhiên phục vụ mình ên. Kế bên nhóm picnic riêng một góc vườn là một Happy Birthday của anh chàng kỹ sư trại tôm. Hai bên có cùng thực đơn, tôi có dịp phân phối lại tôm cua từ bên kia qua bên này để bù vào bạn nào sung, giấu sớm con cua vô bụng. Thật ra cũng chỉ đủ ưu tiên vợ chồng bạn xa. Nồi cơm ế, vì thức ăn nhiều. Hoàng Minh đã bỏ lệ cơm ba chén, chỉ còn non chén, chừa chỗ chứa thức ăn. Sáu lít rượu chát hết mau, qua tiếp phần rượu nhà giàu (rượu ngâm rễ cây nhàu già) thêm thùng bia chữa lửa cho mát bụng. Bia rượu làm hồ hởi tinh thần, làm mấy chàng thi sĩ của một thời áo trắng trường xưa đua nhau nhớ thơ, đọc thơ rồi khen nhau “thơ mầy hay tuyệt làm tao đọc một lần là nhớ tới tận giờ” (nhưng anh chàng được khen thì không nhớ chút gì là thơ của mình ??!). Riêng một góc vườn, không ai quấy rầy như ngồi bàn bia ngoài chợ. Không có ai quen ở những bàn gần đó bất ngờ tới khều khều cụng ly, không có ai bán vé số tới kèo nèo giúp đỡ, không có bụi đường như những quán cốc bên đường. Chỉ có bạn cũ mèm xưa với nhau. Nhưng rượu vào, trơn miệng mạnh chân, cũng có dịp giao lưu với bàn Happy Birthday. Người đi qua, kẻ đi lại trả lễ làm cho góc vườn…chuối thêm phần lau nhau, nhờ đó mà nhóm riêng một góc vườn được lời mỗi người thêm dĩa nhỏ bánh sinh nhật. Khoảng thời gian bị bỏ quên đó dài ba tiếng đồng hồ mà thoáng qua nhanh như…gió thổi qua tàu lá chuối. Trước khi ra về, nhiều bạn trai nặng tình (thật ra là nặng bụng dưới) nên cùng chủ vườn đi tưới nước cho vườn chuối, còn cánh nữ thì vô phòng tiếp tân để làm thủ tục lên xe. Ra về mà lòng còn luyến tiếc, lấy lý do bạn cũ lâu ngày gặp lại nên nhiều bạn lại hẹn nhau tới quán karaoke vừa ca cho nhau nghe mà  cũng vừa để hả bớt hơi bia rượu.
         
  Quán cà phê, quán bia, quán karaoke, quán cà phê là một vòng tròn diễn ra trong hai tuần ở quê nhà của Chung Lâm. Hồng Võ rãnh rỗi nên phải xung phong chìu bạn, làm cầu nối Chung Lâm với các bạn cũ Chung chưa biết địa chỉ. Thời gian không nhiều, nên Chung sống có lý có tình, cố sắp xếp lo chuyện riêng tư, đồng thời dành thời gian thăm lại những người thân quen cũ, dành thời gian còn lại tất cả cho bạn bè HD 68-75. Tuy không có điều kiện gặp lại thật nhiều bạn, nhưng lần này Chung  cũng đã hội ngộ thêm nhiều bạn cũ, hồi tưởng rồi hể hả nhắc lại thời cắp sách bạn trai này với bạn gái kia thương thầm trộm nhớ ai ai Chung có dịp khai hết. Tuổi lớn hay hoài cổ, ai thoáng quên thì Chung nhắc cho nhớ, ai còn nhớ thì Chung nhắc cho vui còn ai nghe rồi tiếp tục quên cũng chẳng hại gì vì lần sau, hồi sau Chung sẽ nhắc tiếp. Cho nên, Chung Lâm về rồi lại đi để lại bao niềm vui, nỗi luyến tiếc nhưng không biết có để lại nỗi buồn man mác nào không, chỉ có những bạn trong cuộc hiểu, nhất là mấy bạn nữ như Chuôn Tạ, Ngọc Tú, Hoàng Mai, Thanh Lê, Huệ Dung...
         Sáng nay chuông điện thoại không reo, tin nhắn không tit tit, tôi chợt bâng khuâng, Lâm Chung đi rồi mà sao còn văng vẵng lời bạn nói “hẹn năm sau mình gặp lại”.