Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Văn - Truyện ký


      Khi trúng mánh trong làm ăn hay sản xuất thì ai cũng phấn khởi, người ta gọi là được mùa, như mùa lúa , mùa tôm, mùa cá… độ, còn tui cũng hào hứng trong hè này khi tui được mùa họp bạn. Hết tiền tới hậu đại hội CHS Hoàng Diệu (HD) Nam Cali, rồi liên tục đánh lẻ mấy chuyến giao lưu với bạn bè gần xa. Cứ đi suốt trên từng cây số mỗi lần nghe đâu đó có đông vui hao, chỉ tội nghiệp Nứng cứ lái xe chở dzợ ngao du sơn thủy không quản ngại tấm thân già.
     Đầu tiên phải kể là xuyên bang du lịch Alaska , trên đường hẹn hò gặp Thanh Thủy ở Seattle , một thành phố cảng. Hai đứa có một buổi để tâm tình đã đời. Cô hàng xóm hơn 30 năm mới gặp lại, người đẹp Bố Thảo ngày xưa tan trường về có lắm chàng theo đuôi Ngọ. Gặp nàng vẫn nhỏ nhẻ như thơ “cặp sách trên tay rất dịu hiền”. Nàng thủ thỉ nhiều về chuyện cũ, chuyện mới, nhưng hai đứa chỉ tâm đắc một điều, cái thời đi học HD quả là ..tuyệt cú mèo!! Có lẽ lúc đó đứa nào cũng đẹp(?), ít nhất là trong mắt nhìn của một chàng nào đó phải không? Tiếp đến được mùa nữa là tin Thoại bay từ New York qua Cali, tui phone hỏi Kiều Công Thành “bao nhiêu người?” Vợ và ba con! “Hả? Chắc Thoại muốn dẫn binh sang uýnh Nam Cali chắc”. Thoại tính một công đôi ba chiện, sẵn nghĩ hè dẫn tụi nhỏ đi chơi Disneyland cho biết.
     Vừa gặp mặt là tui nhận ra ngay gương mặt giống y chang thuở nào của hắn. Mà nghĩ cũng lạ, bạn bè trang lứa như nhau, nhưng tùy hoàn cảnh, môi trường sống mà có đứa già hơn, có đứa trẻ hơn so với mức tuổi. Bác Thoại là một dẫn chứng, hồi xưa đi học bác ấy nhỏ tuổi, nhỏ con nhất nên tụi bạn cứ kêu là “nhóc”, nhưng so với bây giờ bác chửng chạc thấy rõ, cái giọng nói hiền khô chánh gốc vùng Lịch Hội Thượng, khác xa Thoại trong trí nhớ của bạn bè, và dĩ nhiên là hổng giống luôn mấy vần thơ Đường chua chát, chán chường trên mạng của hắn.
     Bạn bè Cali nghe tin Thoại qua cũng họp cà phê cà pháo thăm hỏi thân tình, đứa nào cũng mấy chục năm mới gặp nhau, “văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình” mà nên câu chuyện luôn nói cuời rôm rả. Thủy MC méo mó nghề nghiệp nên cầm máy quay phim lên làm màn phóng sự tại chỗ và tui thuyết minh “xin giới thiệu với các bạn, Thoại Ph.D của chúng ta vừa mới bào chế một loại thuốc trị chứng hói đầu, thoa đâu mọc đó và đang thời kỳ thử nghiệm lâm sàng ngay trên đầu của đương sự, xin để máy quay sát hơn để chúng ta có thể thấy được những sợi tóc mới bắt đầu lún phún…Có thể nói bước đầu khá hy vọng cho các bạn nào đồng bệnh tương lân như Thoại nên đăng ký ngay từ bây giờ, để có cơ hội phủ xanh đất trống đồi trọc…” Chời ơi, chọc cười muốn bể bụng, nhưng Thoại nhà ta rất chân tình khi nói về giấc mơ bào chế thuốc mọc tóc của mình. Hình như đàn ông qua Mỹ hay bị chứng hói đầu, biết đâu được hắn sẽ thành công và giàu to nhờ phát minh này, đằng sau sự thành công của đàn ông là công lao của người đàn bà, vợ Thoại đúng là nội tướng khi giúp chồng quán xuyến việc nhà cửa con cái trong suốt thời gian dài Thoại cặm cụi ở phòng nghiên cứu. Tui buộc miệng khen nàng “bề thế” mà hổng biết nàng có để bụng giận tui không, nhưng dù sao đi nữa qua cuộc hội ngộ này, hy vọng Thoại sẽ nhận ra bạn bè HD của hắn dễ thương, thân thiết hơn, chí ít cũng không còn “đôi mắt hình viên đạn” như mỗi lần gặp nhau trên mạng trước đây.
     Khi đang viết bài này thì nghe tin Mẹ của Thoại đã qua đời tại Mỹ, và linh cửu được đưa về quê nhà tại VN, có đông đủ gia đình, bà con gần xa, cả nhóm bạn học HD cũng đến viếng tang. Đám tang tuy buồn mà vui, vì người chết được chôn cất yên ấm ở ngay đất nhà thỏa lòng ao ước, vui vì nhờ vậy mà Thoại mới có dịp về lại quê hương sau bao nhiêu năm xa xứ biền biệt, gặp đủ mặt họ hàng thân quen, bạn bè trường cũ…Chắc Thoại sẽ nhận ra rằng “quê hương bao giờ cũng đẹp hơn cả” nếu mình quên đi những giận hờn quá khứ... Ừ, quên đi cho nó nhẹ lòng Thoại ơi .
      Đầu tháng 8, bất ngờ nhận được phone của Trần Văn Long từ phi trường Los “Ủa, sao lang thang ở đây?” Thì ra Long về VN mới qua, ghé Cali chơi trước khi bay về Houston, vậy thì cơ hội này sao mình không tổ chức họp bạn? Tui bèn nhắn Thành ra đón Long lên nhà tui chơi, sẳn dịp dẫn Long tham quan thủ phủ của chò Hương ở Sacramento, rủ ren Thành đi cùng nhưng hắn bận rộn việc nhà đành phải lên chuyến xe ba người Bắc tiến trên đoạn đường dài hơn 400 mile. Nứng Sâm phần nể vợ, phần ham vui, mặc dù long thể bất an, long đền rệu rạo, nhưng vẫn mần anh hùng xa lộ cho đàn em nể mặt ông già 70 chịu chơi quá cỡ, phen này chắc nhỏ Hương ngạc nhiên, hết hồn, bởi vì bà chằn này đã từng hăm he uýnh “hộc máu” chò Long

vì món nợ giang hồ gì đó giữa hai người trước đây. Trên đường đi tui cẩn thận gọi hỏi nó “Mày nhất định uýnh Trần Văn Long thiệt hả?” Ừa, ai biểu nó nói dóc với tao là đi Hawai mà bay về VN mình ên, làm tao tưởng thiệt! Xời ơi, có vậy mà cũng giận, đúng là con nít! Bạn bè tui hay ăn nói bạt mạng như vậy, thật ra tụi nó tưởng mình còn nhỏ xíu như thời hai đứa còn chung xóm ở Sóc Trăng, chơi tạt lon hay u mọi bù khú cả ngày với nhau trước sân nhà, dưới tàng cây trứng cá của một thời xa lắc. Long qui Mã, nhưng chưa bao giờ Lương qua Hông, nên cuộc gặp lần này chắc hào hứng thú vị lắm đây.
     Vì có hẹn trước nên xe chạy thẳng lại lâu đài của công chúa Bạch Tuyết, bấm chuông mà cứ sợ lộn địa chỉ. Ngôi nhà hoành tráng quá sức nên cả bọn ngập ngừng, may mà sư tỉ kịp thời mời vô chánh điện...Nhà chò Hương cũng gần đó, chắc ẻm đi làm chưa về, để tăng thêm phần hồi hộp cho cuộc đụng độ giữa hai bên, nên chiện Long lên đây vẫn còn là bí mật của bà tám. Bàn nhậu dọn sẳn chờ đợi, Long nép mình trong góc, giọng chò Hương oang oang “tao mà gặp nó là uýnh...”. Đèn xanh bật lên, Long bước ra cười “ Nè, uýnh đi”..Ủa, Chời! Tới đây thì khỏi nói nữa rồi, gương mặt sửng sốt và mừng rở hết biết của chò Hương làm tui cũng hả dạ đường xa.Ừa, tao chở lên đây cho mày thằng bạn nối khố một thời đó nhỏ à. Vui nhe.
       Buổi ăn tối ngon lành với bao điều để nói, Nứng Cường nhìn Nứng Quan, Nứng Sâm và có ý kiến: “Mình thấy bây giờ ai cũng già hết xí quách rồi, Nứng chi được nữa, mình đổi thành Nựng đi, Nựng cũng dzui dzậy ..” Cả bọn cười cái rần, không thấy ai phản đối nhưng cũng không chắc là có người ok nhe…Nói tới Nứng, Cường như cao hứng kể tiếp chuyện anh chàng nào đó tên Hưng, bạn bè gọi đùa là Hưng nám, bà vợ thấy cũng lạ nên đính chánh là chồng của bà không hề bị nám ở chỗ nào hết, nhưng khi lái ra thì.. có nám thiệt! Chời ơi, sao mà một bụng tiếu lâm dzậy !?
      Sẳn dịp lên đây cũng nên ghé qua một thắng cảnh nổi tiếng ở CA là Lake Tahoe, tiếc cho Long không thể nấn ná chơi lâu được, mới sáng sớm đã đón xe bus về lại Los cho kịp chuyến bay go home Houston, thôi thì cũng chút tình HD ghé thăm nhau, hẹn tái ngộ dịp khác. Tui có một ngày vui chơi trong khung cảnh mây nước hữu tình trên núi với bao điều cảm nhận thú vị về tuyệt tác của thiên nhiên bao la, phải nói lời cám ơn đến anh chị Bạch Tuyết đã nhiệt tình đãi khách đường xa, phải khen anh Quan làm tài xế giỏi khi leo núi bon bon (chứ hổng phải lái dở như Cảnh hù đâu nhe, hi hi) Qua chuyến đi này chắc phải đề nghị Ban Tổ chức họp mặt HD lần sau nên có thêm hậu đại hội cắm trại ở những nơi cây xanh bóng mát như vầy, để tối đốt lửa trại nhảy “lâm thôn” mới đã. Trên đường tới San Jose, tui quẹo qua một thành phố nhỏ tìm thăm cô giáo dạy Việt Văn..cũng rất nhỏ (ít ra trong mắt tui mấy mươi năm về trước, hình ảnh Cô trẻ trung xinh xắn lúc mới đổi về HD). Quả thật Cô Lê cũng không thay đổi lắm dù ở tuổi lục tuần, dáng vóc thon gọn nhanh nhẹn như ngày xưa. Căn nhà rất mới, căn phòng trang trí thanh nhã với màu tím thật lãng mạn. Cô dọn về hơn tuần nay nên còn bận bịu sắp xếp… Bây giờ Cô đang chuẩn bị cho giai đoạn nghĩ hưu sắp tới, chắc là Cô sẽ tiếp tục làm thơ... . Cô nắm tay tui chân tình “Em nghĩ xem Cô sẽ đặt cái bàn ở ngay cửa sổ này nhe, Cô sẽ nhìn thấy con sông đàng xa kia, rồi Cô sẽ viết lách trong sự yên tỉnh mà Cô từng ao ước ..” Tự dưng tui thấy Cô thật gần gủi, thật thân thương...tui đọc cho Cô nghe câu thơ của LHM“Hai mươi mấy năm thời gian như dao cắt..” Dao cắt chắc là đau lắm hả em? Cũng như Thầy trò mình lăn lóc, ba mươi mấy năm mới gặp nhau ở xứ người. Còn sống, còn khỏe là vui rồi Cô ơi. Ra về giữa trưa nắng chang chang, xe chạy khá xa , tui mới nhớ ra là đã quên chụp chung với Cô một tấm hình kỷ niệm trên bước đường dong ruổi này. Hẹn gặp năm sau vậy, rủ thêm tụi bạn lên thăm, chắc Cô mừng lắm.
     Nghe tin Hai lúa qua Cali, sẽ có độ nhậu ở nhà Kiệt vào cuối tuần, tui và Nứng quyết định phục kích bất ngờ cho tụi nó ngạc nhiên chơi, đâu có ai ngờ từ dưới Nam Cali mà chạy tuốt lên đây...Quả thiệt mấy chò phục lăn ông già Nam bộ lù lù xách chai “gụ” đi thẳng ra nhà sau, bá quan văn võ đủ mặt, cặp Bạch Tuyết, cặp Xuân Mai, cặp Thu Hương, Thạch, Cảnh, Đức. Cũng đâu kém “vườn me” ở quê nhà, có gỏi dưa bồn bồn, cua lăn bột.. bún mắm của em gái Sông Hàn nấu cũng hấp dẫn đâu thua bún nước lèo chùa ông Bổn Sóc Trăng. Bạn bè gặp nhau thì đủ thứ chuyện để nói để cười. Hai lúa cứ lăm le máy chụp hình, bấm hoài hổng thấy nhá đèn, bị chê là hàng dỏm cũng tức, nhưng dù sao cũng ráng kiếm bằng chứng đem về cho bà xã thấy là “anh chỉ chơi với bạn thôi, hổng có cà phê “dĩ vãng” với con nhỏ nào khác” để lần sau còn được nàng cấp phép đi xa. Ai mà biết Hai lúa có bán lúa giống để tối nay theo Cảnh Kiệt đi thăm mấy em nhà nghèo nổi tiếng ở San Jose. Thiện tai , thiện tai !!
      Toàn Ngôn tới trể với hộp bánh trên tay. Thì ra Toàn nhớ tháng 8 sinh nhật của cả Hương và Cường. Mèn ơi, mới có 45 chứ mấy, hai chò cầm tay nhau cắt bánh sao mà giống đám cưới quá chời, mặt chò Hương đỏ hồng vì ..khoái chí, hổng tin coi hình nè. Bàn nhậu do anh Quan chủ xị, nhưng lại do Kiệt chủ chốt, nên ai hay dở, đúng sai đều bị phạt tuốt, tui cao hứng cụng chăm phần chăm làm thiên hạ giật mình, chiện nhỏ! Trong cơn say ngà ngà, Kiệt hỏi mấy nứng sao mà cua mấy chế giỏi dzậy? Hồi đi học Kiệt cũng cua mà có dính ai đâu. Tại vì lúc đó con chai học chung lớp, mấy chế coi như ..đàn em thôi. Toàn nói xong, Kiệt thấy đúng quá nên tự phạt mình một ly, coi như huề. Bửa nay tui biết thêm Xuân Mai, học Pháp văn, chồng Mai là Nứng Xiếc, từ nảy giờ ngồi im, ai nói sẳn thì cười, chợt Nứng bật đứng dậy nhìn Ngôn chăm chú và dồn dập như hỏi cung : “Phải hồi đó anh học trường kia, phải hồi đó anh trắng trẻo, áo quần lúc nào cũng bảnh bao, anh thường chơi chung với thằng A, B, C? Phải hồi đó anh thường chạy xe màu xanh màu đỏ...Anh nhớ hôn , tui học chung lớp với anh nè,tui ngồi bàn dưới.. tui nhớ không lầm mà..” Đến đây thì cả bàn nhao nhao “Ừ, đúng rồi , anh
     Xiếc không lầm mà Ngôn Lầm. Hahahahaha” .Nứng Ngôn chợt ngớ người khi bị quay đột ngột, ráng lục lọi trong trí nhớ mơ hồ của mình xem anh chàng ốm nhách đang ngồi đối diện với mình là ai? Làm sao nhớ nổi chuyện hơn 40 năm trước, đã vậy còn bị tụi quỷ đặt cái tên khó nghe... nhưng không sao, gương mặt sáng rỡ của Nứng Xiết khi nhận ra bạn cũ mới là đáng quý. Hai người bắt tay nhau vui vẻ, Kiệt rót rượu phạt cả hai tên vì cái tội quên và cái tội nhớ! Chắc Kiệt ỷ đá tại sân nhà, độc cô cầu bại chưa chắc là đứng vững sau độ này nhe.
     Chia tay ra về, tối nay Hương Cường và sư tỉ Bạch Tuyết trực chỉ Sacramento, ngày mai Thạch bay NJ, tui và Nứng lại trở về vùng sa mạc 110độF của mình. Chia tay mùa hè, chia tay mùa họp bạn. Cả bọn đã có những gặp gỡ thú vị, những trận cười no nê bên nhau, kết nối thêm tình thân ái đồng môn, đồng hương, đồng khói.Vậy là bội thu, là được mùa rồi ,còn gì tuyệt hơn thế nữa phải không các bạn?! Chợt nhớ sắp tới tháng 9. Sắp tựu trường rồi nhe, mấy chò nữ may áo dài chưa, con chai nhớ cắt tóc ngắn, áo bỏ vô thùng đàng hoàng, đi học nhớ réo nhau một tiếng, kẻo vô trể bị “chú sáu Mỹ Thuận” phạt đứng cột cờ đó. Ủa, mà quên, tụi mình già hết rồi còn đi học cái nổi gì..Tui thiệt lẩm cẩm, Chời ơi, mới đó mà hơn bốn chục năm rồi, thời gian kinh khủng quá, may mà bây giờ tụi mình vẫn còn có nhau. Hên thiệt!!
                                                                                                                        Ngọc Ánh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lâm Thanh Sơn Tết Đoan Ngọ nhăm ngày mùng 5 tháng 5 Âm lịch hằng năm là một ngày Tết truyền thống tại một số quốc gia Đông Á như Việt Nam,...