Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Văn - Truyện ký

       Một tuổi nào đó người ta càng thấy sự kỳ diệu của mỗi độ xuân về. Người ta khám phá ra những điều mà không nhận thấy trước kia. Người ta càng thấy những mùa xuân còn lại không còn bao nhiêu nữa. Người ta sung sướng thưởng thức mỗi giây phút quý giá qua đi trong cuộc đời. Người ta thấy mùa xuân mang lại sự ngất ngây và vui sướng, thích săn sóc cây và hoa , thích tâm sự với những người bạn im lặng này, thích làm thơ và đắc ý những điều mà mình không nghĩ được như vậy khi còn trẻ., thích nghe chim hót; mỗi tiếng chim là mỗi một giai điệu mật ngọt rót vào tai. Người ta càng ao ước được thấy nhiều mùa xuân trở lại, thầm cám ơn cuộc sống đã cho chúng ta thêm những mùa Xuân kỳ diệu. Càng có tuổi không ít thì nhiều mỗi chúng ta điều có điểm giống nhau như thế, không biết tự bao giờ…Với chủ đề “chơi chung” đón xuân Tân Mão chắc chắn mỗi người trong chúng ta sẽ tìm được nhiều điều tâm đắc, đồng cảm.
Từ cuối năm cũ các bạn trong Ban Liên lạc 68-75 đã bao lần nhắn nhau họp mặt bàn chuyện tổ chức họp mặt đầu Xuân con Mèo. Các bạn rất sốt sắng, mỗi người góp một ý, một tay để ấn định thời gian, vị trí họp mặt. Bàn từ chuyện mời Cô Thầy, các bạn khoá trên, khoá dưới. Bàn chuyện nội dung chương trình đến cả thực đơn. Sau hết là phân công việc. Dĩ nhiên ai cũng có phần.

Những cơn gió chuyển mùa ngày càng thêm sức sống, mang theo hơi lạnh về khiến không khí Tết mỗi lúc thêm rõ nét. Và như thông lệ, thời điểm này các bạn lại hết sức bận rộn vì việc công, việc nhà nhưng cũng tính toán thời gian cho chuyện bạn quả là điều đáng quí, đáng khen. Gởi hơn hai trăm thiệp không phải là dễ dàng gì, khi các bạn cùng thời, do mưu sinh, sống rãi rác trong lẫn ngoài quê nhà.

Nhớ lại lần họp mặt đầu tiên, các bạn trong Ban Liên lạc bàn nên có gì đó như là dấu ấn ghi lại cho mỗi lần họp mặt. Bàn rất sôi nổi. Mời các bạn về hội ngộ lần đầu qua mấy chục năm xa cách, chắc chắn khi gặp nhau chưa hẳn nhìn nhau biết hết, nhớ hết. Phải vài chục giây tìm trong ký ức để nhớ lại người bạn cũ (nay già chát) tên gì. Biết nhau rồi lại cố moi trong ký ức những kỷ niệm thân thương, những chuyện quậy phá thời cắp sách để cùng nhau tạo nên những tiếng cười giòn giả. Tiếng cười thật thoải mái kia đã là sợi dây nối lại tình thân một thuở. Thực tế diễn ra ngày họp mặt đã như các bạn trong Ban Liên lạc định liệu. Chủ đề họp mặt lần thứ I rất đúng, rất đi vào lòng bạn bè cũ.
Chỉ có một buổi họp mặt, thời gian tâm tình không được bao nhiêu. Giả từ mà lòng nhiều bạn còn lưu luyến. Khối Anh chọn Quê Tôi viết tiếp trang cuối chuyện ngày họp mặt. Khối Pháp ra Karaoke để nhớ lại thời hoa mộng của mình. Nhưng qua buổi họp mặt đầy ấm cúng, đầy sôi nổi đó sợi dây tình thân đã dần dần được nối lại rất gần. Gần giữa các bạn trong lớp, gần giữa các bạn chung khối, gần giữa các bạn khác khối, gần giữa các bạn khác khoá, gần giữa các bạn cùng thời trong với ngoài nước…và hơn hết còn gần giữa Thầy và trò nữa. Không ai toàn diện được, bạn bè là phần mà mình còn thiếu, cho nên sợi dây bạn bè không bao giờ có đoạn cuối.
      Đã họp mặt, đã nối lại tình thân, đã quen biết thêm bạn mới (dù cái mặt đã cũ sì) trong số đồng khoá cũ. Giờ này mới quen, mới biết bởi cái thời còn đi học không biết nhau vì bạn cùng khoá đông quá. Bây giờ quen thêm một bạn là thêm điều quí nên làm, nhất là đó là người không xa lạ. Tình bạn là ngọn lửa sưởi ấm ta lúc cô đơn mà. Và chúng ta có cơ hội nhiều hơn vậy, khi chúng ta nhắn nhau cùng đầu Xuân về hội ngộ chơi chung.



BAN LIÊN LẠC 68-75

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lâm Thanh Sơn Tết Đoan Ngọ nhăm ngày mùng 5 tháng 5 Âm lịch hằng năm là một ngày Tết truyền thống tại một số quốc gia Đông Á như Việt Nam,...