Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Những người bạn của tôi

    bovo
     Cái tựa là câu đố, có lẻ có bạn cùng hội sẽ đoán ra ngay . Tôi không nói tên bạn này để các bạn khác đọc còn phải tốn công tìm hiểu cho vui . Tôi, hắn học chung trung học đệ nhất cấp . Hắn học khá giỏi, thi vô Hoàng Diệu hạng rất cao, được học bổng . Nhà hắn không rộng lắm nhưng đủ để các bạn tới cùng hắn lo báo tường hàng năm bởi hắn rất nhiệt tình trong công việc chung của lớp . Học chung lớp, nhưng hắn hay đi đêm với các bạn lớp khác tôi chịu, không biết vì không có thời gian tìm hiểu và tính cách, hoàn cảnh hai người cũng không giống nhau . Lên đệ nhị cấp, tôi và hắn khác ban nên tôi càng ít tiếp xúc hắn .
      Sau 75 tôi rời thị xã . Một thời gian sau, khi về, qua các bạn biết hắn làm ăn khá lớn, thuộc hàng đầu trong tỉnh về chuyện mua bán của mình . Hắn khá giả . Nghe nói cũng mừng cho hắn, có máu kinh doanh từ gia đình . Tôi lại đi . Rồi lại về . Nghe hắn làm ăn hơi thất bại, phải bán nhà trả nợ, lâm vào khó khăn . Sau đó nghe hai vợ chồng hắn thôi nhau . Chuyện mua bán lúc này lúc nọ, nhất là trong bối cảnh giao thời, giữa đúng sai, thành bại chỉ là sợi chỉ mong manh . Tiếc cho hắn, nhưng tôi cũng có gì hơn hắn đâu, có gì chia sẻ bạn bè vì kẻ nơi, người ngã . Khi tôi về làm việc trong thị xã, hắn lại ra ở rìa thị xã . Ít dịp gặp nhau, chỉ thỉnh thoảng tình cờ trên đường . Giờ này hắn chuyển qua nghiên cứu cây cảnh, làm và bán cây cảnh, hoa lan là chủ lực . Vợ cũ và hắn nối lại chuyện tình xưa . Nghe cũng thơ mộng . Mừng hắn khi hắn có thêm bé nhỏ . Dạo sau này các bạn cùng thời khi tuổi khá cứng, cuộc sống tạm ổn, có điều kiện cùng nhau gặp mặt khi có bạn làm sui, có bạn có giỗ nhà, có bạn ở xa về thăm nhà…. Gặp nhiều lần, sợi dây tình cảm thêm dai, thêm bền . Giờ không cần dịp, lý do gặp . Cứ cuối tuần rãnh rỗi là nhắn tin nhau, rũ rê nhau tới nhà ai đó, để đụng nhau vài ly bia cho hưng phấn nói chuyện đời, chuyện bạn, chuyện ngày xưa… Quán Giao Hạ nơi để gặp nhau nhiều lần nhất tới khi dẹp quán . Ở đó, mỗi lần nhóm bạn, hắn cũng ráng tới . Nói ráng, vì nếu hắn tới dự một buổi là mất một buổi bán hàng . Hắn được buổi cỗ là lỗ buổi cày . Hoàn cảnh hắn còn đang cảnh khó hơn một số bạn bè . Các con hắn đứa còn đang đi học, đứa có việc làm riêng, không ai tiếp, nên hắn phải cày . Bạn ở xa về chơi . Hai vợ chồng hắn cùng tham gia đi chơi chung . Thấy cảnh hai vợ chồng hắn gắn bó trong lúc này cũng mừng cho hắn . Hắn vẫn thỉnh thoảng bỏ mặc chuyện cơm áo gạo tiền qua bên, vui cùng bạn bè, đi rong chơi xa với bạn bè ba bốn hôm như là để thư giản tinh thần tiếp tục thử sức với cuộc sống . Bỗng một hôm tôi nghe tin mà không dám nghỉ là sự thực . Vợ hắn đã lên máy bay đi nước ngoài theo dạng du lịch do bên vợ lo thủ tục mà hắn không biết . Khi vợ hắn tới nơi, thông tin về, hắn mới bật ngật bất ngờ . Hắn bị vợ bỏ, bạn bè thông tin như vậy . Cũng đúng, cũng không phải, tùy theo cách nhìn của từng người . Thôi thì người đi cũng đi rồi, nói nhiều chỉ làm buồn lòng bạn . Chỉ biết do hắn lo việc làm ăn, chuyện nhà vợ hắn lo . Các thủ tục cần hắn ký tên thì vợ hắn cũng làm thay tất . Do nhà hắn có quen biết chính quyền địa phương, người ta dễ dãi, nên vợ hắn làm thủ tục trót lọt mà hắn không hay biết gì . Hắn ăn Tết thiếu người đã hai lần. Sắp tới lần thứ ba . Con gái lớn đã học ra trường, cũng bớt phần vất vả cho hắn . Hắn phải đưa con gái nhỏ đi học hàng ngày . Nhà còn hai cha con hủ hỉ . Thỉnh thoảng tôi tới gian hàng thăm hắn, coi việc làm ăn của hắn ra sao . Hắn nói về nghề nghiệp rất sôi nổi, là nổi đam mê, tích lũy đầy kiến thức chuyên ngành . Nhưng thấy gian hàng của hắn thì hơi thiếu sức hấp dẫn . Không biết thiếu vốn hay thiếu khiếu marketing, hay cả hai đều có ảnh hưởng . Hay máu lãng tử trong người hắn còn đó, thích thong dong theo tháng ngày, nhà nhã đợi thời cơ.Từ trung học hắn đã mơ mộng có một quán nhỏ, nhiều cây xanh, bạn bè sẽ thường xuyên lui tới, đâu cần làm giàu làm có, chỉ bạn đông vui là đủ . Mơ mộng đó đang tơ vương tâm hồn, công việc hắn ? Tết rồi, lần đầu tôi nghe hắn bày chương trình làm ăn dịp Xuân về . Mua hoa của Trung quốc rất đặc biệt, không ai có về bán chắc sẽ đắt hàng . Gần Tết hoa trong nước quá nhiều, tuy không mới mẻ, nhưng đẹp và rất rẽ . Tôi ghé gian hàng hắn, không nhiều hàng dù cận Tết . Qua Tết không nghe hắn say mê nói chuyện làm ăn vừa qua, tôi đâu nở hỏi vì thấy kết quả rồi . Kinh doanh là bài toán khó . Bất kỳ trong lĩnh vực nào cũng phải đẳng cấp công lực mới có cơ may hơn người .
     Lâu lâu tôi lại rủ hắn và vài bạn ra quán gần gian hàng hắn, bên lề đường, ngồi nhìn người xe qua lại dập dìu, xơi mỗi người vài chai bia để đêm cuối tuần ngủ cho đã mắt . Hắn vẫn mái tóc bù xù, vẫn thân hình nhẹ dưới trăm pound - xài đơn vị trọng lượng Tây cho vần chữ dễ đọc, vẫn sẵn lòng chiều theo các bạn rủ đi chơi đâu cũng tới, vẫn hết lòng vì bạn bè, vẫn bình thản với cuộc sống nhọc nhắn, vẫn lâu lâu chửi đời một câu cho xì căng thẳng . Tôi thầm mong nó hai chuyện . Một là vợ nó sớm về, sum họp, nhóm bạn sẽ làm lễ hấp hôn cho nó, bảo đảm đông vui hơn là bạn nước ngoài về . Hai là thời cơ làm ăn gặp nó sớm hơn, cho đời nó sớm bớt khổ . Chuyện mong nào cũng thấy khó, nhưng chỉ một trong hai xảy ra cũng khỏe . Chuyện đời đâu nói trước chữ ngờ . Mong như vậy cho nó, cùng tuổi con khỉ với tôi, nhưng chắc nó sinh ra vào mùa đông, cây rừng vắng trái . Viết tới đây tôi sợ bạn buồn, liền điện thoại hỏi nó sinh tháng mấy . Nó nói tháng tám . Tháng đó hoa lá trái đầy cành mà . Vậy là còn cơ sở để tin hắn sẽ được đổi đời hoquocluc@hcm.vnn.vn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lâm Thanh Sơn Tết Đoan Ngọ nhăm ngày mùng 5 tháng 5 Âm lịch hằng năm là một ngày Tết truyền thống tại một số quốc gia Đông Á như Việt Nam,...