Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Văn - Truyện ký

          
   Thắm thoát chúng mình xa mái trường Hoàng Diệu thân yêu đã ba mươi bảy năm rồi! Vậy mà mỗi khi có dịp đi ngang trường nhìn vào trường cũ lòng như se lại khi hình ảnh sân trường xưa đã thay đổi theo năm tháng trôi qua.
       Ngày ấy, cái cột cờ giữa sân trường đứng sừng sững, uy nghi, cái hồ sen trước sân trường mỗi khi ra chơi bọn con gái ngồi trên bờ hồ, nhìn cây phượng trước cổng đỏ rực những hoa là hoa và đang dang tay che rợp bóng mát cho bọn học trò tụm năm, tụm ba, cười cười, nói nói. Còn cây còng cuối sân, thân xù xì, rong mốc, ai nói phượng đẹp, ai nói cây hoàng hậu cạnh cột cờ quí phái, chớ có ai biết cái bông còng thật thơ mộng không? Mỗi lần ra chơi, mình tựa vào lan can hành lang lớp học, nhìn những cánh hoa còng đang bay bay trong gió, những cánh hoa là những cọng tơ hồng lấp lánh, lấp lánh trong nắng trông duyên dáng làm sao, lãng mạn làm sao. Vậy mà có nghe ai ca ngợi hoa còng đâu !!
     Còn cái ao lục bình sau dãy lớp 12B nữa, hoa cứ nở rực rỡ quanh năm, cái màu tím nhẹ nhàng, thuần khiết ấy đã làm say đắm bao tâm hồn những cô học trò mơ mộng, cũng có khi làm cho hồn thơ trỗi dậy, rồi những bài thơ được chuyền nhau qua những cuốn lưu bút trao tay.
     Bây giờ, tất cả đã được thay bằng những dãy lớp học, những bức tường sừng sững trông không còn thơ mộng như ngôi trường ngày xưa nữa, nhưng đó là những tiến bộ, những phát triển theo xã hội, biết làm sao được. Nhưng sao thì chỉ mong thế hệ học sinh sau này mãi mãi còn giữ được những kỷ niệm đẹp của ngôi trường cũ, những người bạn hồn nhiên vô tư, không vụ lợi, những người thầy, những người cô đã cho ta những kiến thức quý báu để làm hành trang bước vào đời.
     Nhớ ngày cuối cùng học chính trị để chuẩn bị thi tốt nghiệp cấp ba, trời hôm ấy sao mà ảm đạm quá, bầu trời đen xám xịt, cảnh vật trong sân trường hôm ấy sao mà buồn thê lương, không biết có phải: người buồn cảnh vật có vui bao giờ không mà cả lớp đứa nào cũng mang tâm sự trĩu nặng trên khuôn mặt vì biết rằng hôm nay là ngày cuối cùng chúng mình gặp nhau để rồi sau những ngày thi cuộc đời mỗi đứa một hướng đi. Thật vậy, có những bạn đã ba mươi bảy năm rồi mình chưa hề gặp lại !
     Nhưng ngày ấy! Mình còn nhớ mãi, ngày rời cổng trường mình đã rưng rưng nước mắt và nói “Aurevoir” rồi cúi mặt bước đi như kẻ không hồn mặc cho nước mắt rơi lả chả, mấy nhỏ bạn đi cùng cũng lặng lẽ cúi đầu, có lẽ tụi nó cũng như mình thôi.
     Còn bây giờ! Mỗi lần họp mặt, bước vào cổng trường lòng mình chợt nghe xao xuyến, cũng trường xưa nhưng nay đã thay đổi quá nhiều, cũng thầy cô cũ nhưng giờ đã già nua theo năm tháng, còn các bạn của tôi đứa nào tóc cũng bạc hoa răm.
Ngày ấy…!!! Bây giờ…!!!
Nghe đau nhói trong tim.
Tout vient, tout passe sauf souvenir
(Tất cả đến, tất cả đi trừ kỷ niệm)
                                                                              H2M

  Trở về Trang chủ



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét